Vấn đề ở chỗ tui đã biết quá nhiều kỹ thuật

Tui nghĩ vấn đề này bắt đầu (có lẽ là tui nhận ra) khi tui xem những video của Jordan Belfort về cách bán hàng cũng nhưng “thuyết phục đường thẳng”.

Khi mà Jordan đã chỉ tui vài chiêu thuyết phục để người ta mua hàng, tui nhận ra khi tui đi mua sắm, tui đã biết rõ các mánh lới của nhân viên bán hàng.

Những kỹ năng y chang với những gì Jordan Belfort đã dạy và tui cảm thấy nhạt nhẽo cũng như khá chán.

Cảm giác như mình đi mình tự mua, không cần lời khuyên của ai nữa.

Điều tích cực là nó khiến tui giao tiếp với các bạn sale đó với một tư cách như mình nắm đằng chuôi, kiểu như “tui biết bạn sắp nói gì”.

Cảm giác giống như chưa xem một bộ phim hay mà đã bị spoil.

Dạo gần đây thì tui nghiên cứu về cách xây dựng hệ thống bán hàng của Russell Brunson.

Bình thường tui nhớ rằng tui đã rất háo hức khi hàng ngày trông đợi những bản tin tức mới trên Ahrefs hay Search Engine Journal, đại loại là những trang nổi tiếng, cung cấp những thông tin chất lượng.

Nhưng Brunson đã chỉ ra rằng đó cũng chỉ là các mánh lới để dụ dỗ chúng ta mua hàng từ họ hoặc để họ có tiền quảng cáo, . . .

Điều đó khiến tui cảm thấy như bị spoil và không có động lực để đọc những mẫu tin tức đó.

Hệ quả là tui đã không thể xây dựng 1 hệ thống tốt, vì để xây dựng 1 hệ thống tốt mình cần tham khảo từ đối thủ, tui thì không muốn đọc các mẫu tin từ đối thủ nữa là.

Hmmm, hiện tại thì vẫn chưa nghĩ ra cách khác phục nhưng chắc phải làm theo hướng dẫn thôi, một cách máy móc một tý.

Tui bây giờ mới nhận ra, tại sao mấy sếp toàn làm việc theo máy móc, không theo cảm xúc gì cả.

Vì họ đã biết hết rồi, và một khi đã biết cũng như đã hiểu hết mọi chuyện thì cứ làm thôi. Miễn sao là có lợi nhuận, hoặc có lợi ích là được.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *